Hiệu trưởng Rajendra Dawadi nhanh chóng sơ tán 1.643 học sinh khỏi trường trước khi dòng lũ quét cuốn phăng tòa nhà.

Phản ứng quyết đoán của hiệu trưởng Rajendra Dawadi giúp 1.643 học sinh Trường trung học Tribhuvan Trishuli thoát khỏi tòa nhà chỉ vài phút trước khi lũ quét cuốn phăng ngôi trường.

Khoảng 9 giờ 20 ngày 26/8, Dawadi nhận được cuộc gọi cảnh báo từ một người bạn: ngôi làng đã biến mất, dòng sông đang nuốt chửng mọi thứ và ông phải chạy ngay.

Ban đầu, hiệu trưởng 47 tuổi cho rằng trường vẫn nằm trong vùng an toàn. Tòa nhà bê tông ba tầng nằm ở độ cao khoảng 60 m so với dòng sông, ngang với cây cầu thép nối ngôi làng sang bờ phía đông.

Nhưng một phụ huynh nhanh chóng chạy đến báo nước đang dâng rất nhanh. Dawadi lập tức thay đổi đánh giá.

Ông rung chuông báo động, yêu cầu giáo viên đưa học sinh ra khỏi các phòng học. Đồng thời, ông liên lạc với các tài xế xe buýt và yêu cầu tất cả quay đầu.

Một chiếc xe không thể kết nối. Nhưng khi nhìn ra ngoài, Dawadi thấy chiếc xe này đã kịp qua cầu.

Hình ảnh sông băng sụp đổ trên đỉnh núi ở Nepal. (Ảnh minh họa: Tin 360)

Các học sinh bắt đầu nhận ra mức độ nguy hiểm khi dòng nước lũ tiến gần. Một nữ sinh hoảng loạn được đưa lên đồi bằng xe máy. Những em khác chạy bộ rời khỏi khu vực trường học. Dawadi đi phía sau các học sinh.

Cuối cùng, các em tìm được nơi trú ẩn dưới một gốc cây bồ đề. Từ đó, họ chứng kiến dòng nước xiết cuốn phăng các dãy phòng học.

Quyết định sơ tán nhanh chóng của hiệu trưởng giúp toàn bộ 1.643 học sinh và gần như tất cả giáo viên thoát nạn. Trong khi đó, hai người làm việc tại trường không trở về được.

Giáo viên lịch sử xã hội Santos Pariyar, 32 tuổi, bị nước lũ cuốn trôi khi đang ở phòng trọ ven sông nấu bữa sáng. Lao công Sultan Lama thiệt mạng khi quay lại trường để đóng các cánh cửa.

Theo thống kê của giới chức Nepal và Trung Quốc, thảm họa đến nay khiến 797 người thiệt mạng và 3.048 người mất tích.

Người dân địa phương sau đó gọi Dawadi là người hùng. Nhưng đứng trước đống đổ nát của ngôi trường, ông không nhận danh xưng ấy. Dawadi nói: “Tôi còn có thể làm gì khác được nữa?”

Trong vài phút quyết định, điều thay đổi kết cục không phải là một kế hoạch sơ tán hoàn chỉnh, mà là việc nhận ra mối nguy hiểm, phát cảnh báo và đưa học sinh rời khỏi tòa nhà trước khi dòng lũ tràn tới.

Tâm Thanh (tổng hợp)