Các nghiên cứu từ Đại học Minnesota, Đại học bang Georgia và Đại học King Abdulaziz xác nhận hoạt chất trong gừng có khả năng ép tế bào ung thư tự hủy, nhưng hiệu quả phụ thuộc vào cách dùng và đối tượng sử dụng.

Tiến sĩ Shinna Ishihara (Nhật Bản) chỉ ra rằng chìa khóa nằm ở hai hoạt chất chính: 6-gingerol và 6-shogaol. Các nghiên cứu đã ghi nhận gừng có khả năng ức chế ít nhất 9 loại ung thư, gồm ung thư vú, đại trực tràng, gan, phổi, tuyến tiền liệt, tuyến tụy, da và buồng trứng.

Cơ chế hoạt động diễn ra theo ba bước liên tiếp. Đầu tiên, hoạt chất tấn công ty thể, làm rò rỉ cytochrome c để kích hoạt chuỗi enzyme caspase tiêu hủy tế bào từ bên trong. Tiếp theo, chúng ức chế protein bảo vệ khối u Bcl-2 trong khi kích thích protein thúc đẩy tử vong Bax hoạt động mạnh hơn.

Bước cuối cùng, gừng ép khối u sản sinh ồ ạt các gốc oxy hóa tự do, làm đứt gãy DNA của tế bào ung thư khiến chúng không thể phục hồi. Nghiên cứu từ Đại học bang Georgia cho thấy chiết xuất gừng giúp thu nhỏ khối u ung thư tuyến tiền liệt ở chuột thí nghiệm hơn 55%.

Hiệu quả chống ung thư không đến từ việc ăn gừng tùy tiện mà phụ thuộc vào cách dùng cụ thể. Tiến sĩ Shinna đề xuất ba phương pháp: ăn 1–3 lát gừng tươi cả vỏ vào buổi sáng khi bụng đói; ăn gừng già nấu chín vừa phải để chuyển hóa gingerol thành shogaol; hoặc uống trà gừng kết hợp nghệ tươi với mật ong ở nhiệt độ dưới 60 độ C — vì gingerol kết hợp với curcumin tạo tác dụng kháng viêm vượt trội hơn khi dùng riêng lẻ.

Tuy nhiên, có ít nhất tám nhóm người cần kiểm soát hoặc tránh hoàn toàn. Phụ nữ cuối thai kỳ không nên dùng vì gừng kích thích co thắt tử cung, có thể gây sinh non. Người bị cao huyết áp hoặc cảm nắng đối mặt với nguy cơ huyết áp tăng đột biến nếu uống trà gừng.

Người bị xơ gan hoặc viêm gan cấp tính cũng thuộc nhóm cần tránh, do hoạt chất trong gừng kích thích gan bài tiết mạnh hơn, làm tăng phản ứng viêm khi gan đang tổn thương. Người chuẩn bị phẫu thuật, đang dùng thuốc loãng máu hoặc thuốc tiểu đường cần đặc biệt thận trọng: gừng làm tăng tác dụng chống đông và hạ đường huyết, hai tương tác đều có thể gây nguy hiểm tính mạng.

Ba nhóm còn lại gồm người có cơ địa nóng trong, người bị viêm loét dạ dày tá tràng và người có sỏi mật kích thước lớn. Với người loét dạ dày, vị cay của gừng kích thích niêm mạc và tăng tiết axit, làm vết loét lâu lành hơn. Với người sỏi mật, sự co bóp mạnh của túi mật do gừng kích thích có thể đẩy sỏi vào đường mật, gây tắc nghẽn cấp tính.

Thành Luân (Tổng hợp)